Ring ring
Trang Chủ Lưu Bút

Yêu rồi, từ bỏ như thế nào đây?


Post by: Boy Nghèo 9x
Xếp hạng: sao
Đánh giá: 4.5/5, 229 bình chọn

- Tôi là Đoàn Dương. Xin lỗi, tôi phải đi rồi.
Chương 2: Cá cược tình yêu.
Đặng Minh bây giờ chẳng thể xưng bá xưng vương nữa nhưng dù sao thì cũng là người có tiền mà, có bao nhiêu bạn bè, có bao nhiêu cô gái theo đuổi. Ấy vậy mà từ khi vào trường, cậu ta chưa từng có bạn gái, thế nên mấy thằng bạn mới thi nhau nghi ngờ.
- Cậu không định bắt con cá nào sao?
- Đúng đấy, không thấy cô gái nào may mắn được cậu cua.
Đặng Minh rất tự tin với vẻ đẹp trai và giàu có của mình, nhiều cô gái theo nhưng vẫn không thể đuổi kịp cơ mà. Vuốt tóc làm dáng, anh ta trả lời một cách đầy thách thức:
- Tìm cho tôi một người đi!
Anh ta trong đầu đã nghĩ sẵn một trò chơi vô cùng thú vị rồi: “cá cược tình yêu”.
- Thế nếu cô ta đổ thật thì sao?
- Thì tôi chỉ cần đá đi là xong.
Đặng Minh hẹn Đoàn Dương, anh chàng mang biệt danh “lạnh lùng” sau giờ học. Sẽ chẳng ai tưởng tượng được là anh ta nói cái gì đâu. Anh ta mời Đoàn Dương tham gia một trò chơi, mà đúng hơn là thách thức cậu ấy có dám chơi hay không. Đoàn Dương vội bỏ đi sau khi nói một câu khuyết chủ ngữ: "Không rảnh!”
- Không cần phải nghĩ tới chuyện tư cách đâu.
Đoàn Dương nhìn với ánh mắt in hình dấu hỏi chấm: “Tư cách?”
- Không phải cậu sợ khi đấu với một thiếu gia như tôi sao?
Kích tướng rõ ràng như vậy rồi, Đoàn Dương không đồng ý cũng chẳng xong. Trong lòng tuy có chút khó chịu nhưng ngọn lửa đó quá nhỏ để làm tan chảy sự lạnh lùng của Đoàn Dương. Cậu ta chỉ bỏ đi mà không nói thêm bất cứ điều gì và điều khiến Đặng Minh hiểu cậu ta đã đồng ý.
doc truyen yeu roi tu bo the nao day? - tac gia: nguyen quynh trang
Ngày hôm sau, tôi đang miệt mài với quyển sách thì nghe một tiếng chào nhẹ nhàng từ phía trước. Ngẩng mặt lên, tôi giật mình khi nhìn thấy Đoàn Dương. Ngạc nhiên là điều dễ hiểu thôi mà, sao lại chào tôi cơ chứ?
- Cậu chào tôi à?
Nhìn cái gật đầu của Đoàn Dương, tôi có linh cảm như sắp có động đất hay núi lửa gì đó nhưng nghĩ lại thì cũng thấy bình thường thôi mà, cũng không phải cái gì to tát. Được cơ hội ngàn năm có một này, tôi mở lời:
- Cho tôi xin lại cái bút nhé!
- Bút? Bút nào chứ?
[Thôi kệ đi, chắc mất rồi, đòi làm gì cho mệt.]
Kể cả có không nghĩ về chiếc bút thì tôi cũng phải đau đầu mà thức suốt đêm để nghĩ về cái tính “sáng nắng chiều mưa” của Đoàn Dương, quay kiểu gì mà chóng hết cả mặt.
Chiều nay, lớp tôi được nghỉ, tôi và Mạc Trinh quyết định sẽ đi chơi đâu đó cho vui. Cứ tưởng cậu ấy dẫn tôi đi đâu, thì ra là tới chợ. Nhờ thế mà tôi mới biết nhà Mạc Trinh cũng chẳng khá giả gì, bố cậu ấy đã mất, một mình mẹ nuôi cậu ấy từ bé tới lớn, Mạc Trinh cũng thương mẹ nên lúc nào cũng cố gắng đỡ đần. Hôm nay cậu ấy đi giao hàng cho mẹ nên mới đưa tôi tới chợ chơi luôn một thể.
Tôi cũng phải cảm ơn cô bạn thân của mình vì đã đưa tôi tới đây bởi vì bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao Đoàn Dương lại trở nên lạnh lùng như thế. Cậu ấy thực chất không phải là người như thế, cậu ấy cũng là con nhà nghèo, do mặc cảm với việc đó mà mới trở nên như thế.
Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh cậu bé ăn xin được cậu ấy cho tiền. Dù tôi biết nhưng cũng không nói gì bởi tôi hiểu cậu ấy lạnh lùng như thế cũng là vì không muốn để ai biết chuyện gia cảnh nhà mình.
Cho dù tôi không muốn nhưng tôi nhất định phải an ủi cậu ấy vì tôi là người biết những gì cậu ấy đang giấu. Hôm sau tới lớp, tôi gặp Đoàn Dương:
- Mình ngưỡng mộ cậu lắm đấy!
Đoàn Dương không hiểu tôi đang nói gì nên chỉ nhíu mày thắc mắc. Tôi nói tiếp:
- Hôm qua ở chợ...
Vừa nói tới đây thì Đoàn Dương tuy không phản ứng gì nhưng lại cắt ngang: “Nếu biết rồi, thì thôi.”.
Nói xong, cậu ta đứng dậy và bỏ đi.
Tôi đuổi theo Đoàn Dương ra tới cửa thì lại gặp Đặng Minh đang cầm một bó hoa vẻn vẹn mười tám bông hồng tặng tôi. Xung quanh, những chàng trai “ồ” lên còn những cô gái thì bỏ đi vẻ thất vọng lắm. Tôi chắc chắn sẽ không nhận mà chỉ đáp trả bằng một ý nghĩa mà có lẽ anh ta không hiểu được:
- Vào lúc này tôi chỉ thích hoa bụi đường thôi.
Tôi chạy theo phía Đoàn Dương trong khi Đặng Minh vẫn đang suy nghĩ về hình ảnh hoa bụi đường mà tôi vừa nói. Chạy một quãng rồi mà vẫn không thấy Đoàn Dương đâu. Dù tôi không thích việc cứ phải đuổi theo để nói chuyện như thế này nhưng tôi cũng không phải loại người muốn nói chuyện với người tốt là cứ phải gọi võ đông, tìm võ tây. Nhưng nếu trong trường hợp của tôi thì chắc ai cũng sẽ thắc mắc về Đoàn Dương, hôm qua thì rất nhẹ nhàng, hôm nay lạnh như nam cực. Thật không thể hiểu nổi tính cách cậu ấy.
Sáng hôm sau, tôi quyết tâm tìm được Đoàn Dương để hỏi cho ra chuyện, tôi cũng chỉ muốn chúng tôi làm bạn thôi mà. Nhưng thật sự mà nói, tôi cũng thấy hơi sợ sợ những chàng lạnh lùng như thế lắm, đi đằng sau máy mét mà vẫn cảm nhận cậu ấy đằng đằng sát khí. Tôi cứ lẽo đẽo, lẽo đẽo cho đến khi phát hiện ra cậu ấy đánh rơi một quyển sổ nhỏ từ trong túi.
Tôi định nhân cơ hội này tỏ thiện chí của mình nhưng sự tò mò đã kiểm soát tôi. Tôi dần mở những trang đầu tiên và từ từ đọc. “Chết tiệt!”, là câu đầu tiên mà tôi nhìn thấy.
Bỗng nhiên tiếng nói sau lưng làm tôi giật mình mà đánh rơi cuốn sổ:
- Cậu đang làm gì thế?
Nói rồi, Đoàn Dương nhặt cuốn sổ lên nhìn nhìn và quát lớn:
- Sao cậu lại làm vậy? Bí mật của người khác mà cậu cũng dám đọc à?
Đoàn Dương vừa nói, hai tay vịn vào vai tôi, dần đẩy tôi ra phía sau. Tôi cứ dật lùi, dật lùi cho đến khi bất ngờ ngã từ năm bậc cầu thang. Dù tôi bị chấn thương chân nhưng Đoàn Dương vẫn không hề để ý, chỉ im lặng, tức giận và bỏ đi.
Tôi bước vào lớp là Mạc Trinh đã chạy ra. Nhìn thấy tôi như vậy cậu ấy lo lắm. Sẽ chẳng ai trong trường hợp của tôi lại đi nói hết sự thật đâu, tôi chỉ nói là vấp ngã, vấp ngã trước một ai đó.
Tôi không tin nhưng cũng sẽ chẳng ai tin được hành động và thái độ của Đoàn Dương ngày hôm sau, thay đổi 180 độ, nhẹ nhàng xin lỗi tôi. Xin lỗi một hồi, cậu ấy nói muốn làm bạn với tôi, đương nhiên là được rồi, từ trước tới nay, tôi vẫn đang cố gắng để có thể trở thành bạn của Đoàn Dương còn gì nữa.
Chương 3: Khi đại ca ra tay.
Buổi sáng, khi tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà thì gặp ngay Đặng Minh đang đứng chờ trước cổng với một bó hoa bụi đường. Trời ơi, làm sao cậu ta biết nhà mình vậy, ai nói được cơ chứ? Điều duy nhất tôi đang nghĩ đó chính là tại sao cậu ta biết nhà tôi. Để ý tới bó hoa bụi đường mà cậu ta cầm trên tay mà tôi thấy vốn kiến thức của cậu ta kém quá đi à.
- Cậu bị sao vậy? Ngày hôm qua, tôi nói tôi thích hoa bụi đường vì muốn thể hiện sự thờ ơ, cậu mà cũng muốn thờ ơ thì tôi mừng lắm đấy. Biến dùm đi!
Nghe tôi nói như vậy, Đặng Minh tiện tay vứt bó hoa ngay vao sọt rác nhà tôi. Anh ta cứ lẽo đẽo đi theo tôi khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu nhưng sự thật là anh ta cũng chẳng sung sướng gì đâu. Trời ơi là trời!
Hẳn một chuỗi ngày như vậy, hoa hồng, hoa hồng trắng, hoa hồng vàng..., hoa gì cũng có nhưng tôi vẫn giữ nguyên lập trường như vậy, không nhận hoàn không nhận. Một mình Đoàn Dương quay cũng đã khiến tôi chóng hết cả mặt, giờ còn thêm ông này, chắc tôi chết mất.
Đến bây giờ, không chỉ tôi mà có lẽ Đặng Minh cũng đã mệt mỏi rồi, anh ta không muốn thấy cảnh tôi và Đoàn Dương trở thành những người bạn nhưng có một điều mà tôi luôn cần phải đính chính, tôi và Đoàn Dương luôn chỉ là bạn và mãi là bạn.
- Cậu muốn nói gì?
- Cậu coi tôi là bạn hay người dưng nước lã thế?
Tôi không hiểu Đặng Minh tìm tôi nói chuyện làm gì và cũng không hiểu những gì cậu ta đang nói.
- Đoàn Dương là bạn của cậu, tôi cũng muốn làm bạn của cậu.
- Không!
Cho dù tôi không có lí do gì để phải ghét cậu ta nhưng cũng không có lí do gì để thích, để có thể làm bạn. Tôi cũng đã bỏ thời gian ra làm một chuyện vô nghĩa rồi. Tôi vừa quay gót bước đi thì Đặng Minh chạy đến chặn lại.
- Xin lỗi!
Ôi trời! Một câu nói cộc lốc như vậy mà cũng được cho là xin lỗi hay sao vậy, thật không có thành ý. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đi mặc cho Đặng Minh ngơ ngác đứng nhìn. Mấy ngày sau, Đặng Minh vẫn còn làm phiền tôi. Trời ơi, tôi khổ quá đi trời à. Tôi sẽ dùng võ đe doạ.
- Cậu đừng bám riết theo tôi nữa, nếu không cậu sẽ phải nhận đòn đấy, chắc cậu biết tôi học karate từ năm bao nhiêu tuổi đúng không?
- Đánh đi, thích thì cứ việc.
Hả? Cậu ta chưa sợ ư? Được, chưa sợ chứ gì, tôi đánh cậu ta vài cú như lời nhắc nhở, tôi mới nhẹ nhàng như thế mà cậu ta đã rên rỉ rồi.
- Ay ya! Sao cậu đánh thật? Mà mấy chiêu này có chết được không vậy?
- Chảy máu còn chưa thì chết cái gì? Mấy chiêu này tôi hay dùng để “mát xa” cho chó nhà hàng xóm lắm.
- Cái gì? Ý cô, tôi là chó à?
- Anh tự nói đấy, mà anh so sánh như thế tôi thấy tội nghiệp cho loài chó quá.
- Cô...
Tôi vào nhà trong sự tức giận của Đặng Minh.
Sáng hôm sau...
Tôi và Mạc Trinh đang cùng nhau đi về phía lớp thì cậu ấy bỗng nhiên nhảy chồm chồm lên khi nhìn về phía những chàng trai hành lang.
- Cậu nhìn thấy không? Anh ấy đẹp trai quá!
- Ai cơ?- Tôi thắc mắc.
Nhìn theo tay Mạc Trinh chỉ, tôi giật mình khi đó là Đặng Minh. “Đặng Minh á?”- Tôi đính chính lại một lần nữa.
Mạc Trinh gật gật đầu. Tôi thì ra sức chê bai còn cậu ấy thì hết mình bào chữa. Tôi chỉ hỏi cậu ấy có thích Đặng Minh không thì mặt cứ đỏ bừng rồi xấu hổ chạy đi. Bạn tôi ơi, rơi vào biển tình thật rồi!
Đoàn Dương mời tôi đi chơi, tôi đã rất vui nhưng chúng tôi không phải là những người xa xỉ cho lắm nên chỉ đi lòng vòng chợ thôi, và còn đi uống tà sữa nữa chứ. Ở quán trà sữa, tôi vô tình nhận ra Đặng Minh đi theo mình. Tôi vốn là người có trí nhớ rất tốt nên chỉ nhìn qua một lần là tôi có thể nhớ ngay, đôi mắt của Đặng Minh là một ví dụ.
Đoàn Dương nói có việc bận nên phải về trước. Tôi bước đến bàn số 4, bàn ngay sau chỗ tôi vừa ngồi, lật tờ báo đã bị đục thủng thành hai con mắt cho Đặng Minh theo dõi tôi.
- Lấp lấp, ló ló. Mặt xấu quá nên muốn che chứ gì?
- Ăn nói cho cẩn thận đi! Tôi chỉ sợ không che vào, các em sẽ bu hết vào tôi thôi.
- Không phải là để theo dõi tôi dễ hơn sao?
Đặng Minh đi cùng tôi về tận tới nhà.
- Cậu thừa sức hay sao mà theo tôi về tận nhà vậy?
- Vô duyên!
Cứ cãi đi cãi lại, cũng chẳng ích gì. Thế thì kệ!
Có lẽ Mạc Trinh đã thực sự thích Đặng Minh rồi. Cô rất ngưỡng mộ anh và để anh là hình mẫu người yêu lí tưởng, hơn nữa, cô cũng tin chắc rằng cô có thể khiến anh yêu cô.
Nhưng nói đến Mạc Trinh thì còn phải nói đến Khánh Tôn nữa đấy bởi vì không ai biết được rằng cậu ấy đang thầm thích Mạc Trinh. Đó là lí do vì sao cậu ấy buồn khi nhìn thấy Mạc Trinh mua tặng chocolate cho Đặng Minh.
- Không phải sinh nhật tôi mà.
- Mình biết không phải sinh nhật cậu nhưng lâu nay, chúng ta học cùng lớp nhưng chưa quen nhau mấy nên mình muốn tặng cậu coi như quà tình bạn.
Đặng Minh miễn cưỡng mở món quà đó ra, nhẹ nhàng lướt từng ánh nhìn lên những đường hoa văn trên miếng chocolate hình trái tim rồi buông một câu đau lòng:
- Loại chocolate rẻ tiền này, tôi không ăn đâu.
...
Trang:« Trước123Sau »
Bình luận - Nhận xét
Text link:TruyenDoc.Yn.Lt - Thế Giới Truyện - Thủ Thuật - Tiện Ích - Mẹo Vặt Hay,VINA4Z.XYZ - Wap Tải Game Cho Điện Thoại Java Android Hay Miễn Phí