Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ Lưu Bút

Yêu rồi, từ bỏ như thế nào đây?


Post by: Boy Nghèo 9x
Xếp hạng: sao
Đánh giá: 4.5/5, 260 bình chọn

Thẳng thừng ném hộp quà, Đặng Minh bỏ đi mà không thể hiện một chút quan tâm. Điều này khiến Mạc Trinh buồn lắm nhưng nó còn làm Khánh Tôn thấy buồn hơn.
Lệ Hà đi qua, nhìn thấy Mạc Trinh đang cầm cái gì đó định cất đi, e hèm một cái coi sao nhưng Mạc Trinh không hề phản ứng gì, cô chỉ đang nghĩ tới việc cô đã bị từ chối và cô không thích điều đó. Lệ Hà thấy thế, nghĩ Mạc Trinh coi thường mình nên đẩy Mạc Trinh khiến cô ngã xuống đất, rồi Lệ Hà cứ thế mà buông một câu ra lệnh:
- Làm osin cho tôi một tuần, nhớ chưa?
Mạc Trinh tuy không hiểu gì nhưng Lệ Hà là lớp trưởng, không nghe không được, và cô cũng chưa bao giờ không nghe theo lời của người mà cô vẫn luôn coi là bạn. Đúng là thật tội nghiệp cho cô ấy!
Tôi vào lớp định kêu Mạc Trinh ra ngoài thì thấy cậu ấy cứ lẽo đẽo theo sau Lệ Hà, không biết là làm gì nữa. Mạc Trinh không lên tiếng vì sợ liên luỵ thêm tới tôi mà chỉ nhìn tôi với sự giải thích, với sự thật mà nhiều cô gái cũng từng trải qua, bị Lệ Hà bắt nạt.
Đương nhiên là tôi sẽ không sợ liên luỵ, tôi bước đến, nói chuyện thẳng thắn với Lệ Hà:
- Nhà cậu cũng giàu có lắm mà, thiếu osin hay sao mà lại kiếm Mạc Trinh thế?
- Tôi thích ai thì người đó phải làm, thế thôi.
Lệ Hà từ trước tới nay đều quá đáng, không quá đáng thì cũng là giả tạo có mục đích còn tôi thì cực kì lép vế phần này. Tuy ai cũng sợ tôi nhưng họ chỉ sợ bị đánh, tôi không bao giờ quá đáng với người tốt.
Thấy tôi im lặng, Lệ Hà mỉa mai:
- Được làm osin cho một người như tôi, đó là niềm vinh hạnh đấy. Nếu cô thích, vào thế chỗ đi!
- Được!
Tôi là người như vậy đấy, tôi thương Mạc Trinh lắm, gia cảnh không khá giả gì, suốt ngày cứ bị Lệ Hà vô cớ bắt nạt nhưng vì cậu ấy đã quen với cảnh phải chịu đựng nên cứ cố chịu đựng tại vì luôn nói: “Thà để mình chịu đựng thay người khác còn hơn để người khác chịu đựng thay mình.”
Đặng Minh nhân cơ hội này tới làm người hùng của cả tôi và Mạc Trinh.
- Tại sao cậu cứ phải đi bắt nạt người ta thế? Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao người ta nói rằng những kẻ đi bắt nạt người khác còn đáng thương hơn kẻ bị bắt nạt. Cuộc sống của cô tẻ nhạt đến thế nào mà cứ phải dùng chức lớp trưởng uy hiếp người khác vậy?
Lệ Hà tuy đã tức sôi máu lên rồi nhưng vẫn vẻ điềm tĩnh cố gắng châm chọc: “ Có giỏi thì vào đây mà làm osin thế chỗ đi.”
Đặng Minh là người nóng tính, nghe thấy thế thì tức không chịu được, định giơ tay lên đánh Lệ Hà nhưng bị tôi can ngăn.
- Con trai thì không nên đánh con gái, càng không nên hạ mình đánh ai đó tên Trịnh Lệ Hà.
- Vậy cô thay trời hành đạo đi!
Trong lòng tôi dù chưa bao giờ thích Lệ Hà nhưng tôi cũng sẽ không dùng thế mạnh của mình để đánh một người con gái, đặc biệt là Lệ Hà, đánh cậu ta chỉ thêm dơ tay thôi.
- Trong lớp này có bao nhiêu người đã bị Lệ Hà bắt nạt rồi?- Tôi hét lớn.
Không một ai giơ tay, không phải vì họ phủ nhận mà là vì họ không dám nói ra sự thật. Sự im ắng bao trùm cả lớp khiến Lệ Hà càng thêm đắc ý. Đặng Minh bây giờ không phải là nhân cơ hội nữa mà là tức thực sự rồi đấy. Cậu ta nhắc lại:
- Có ai đồng ý với tôi rằng Lệ Hà phải bị cách chức không?
Sau 30 giây không có động tĩnh gì, một cô gái dũng cảm nâng cao cánh tay của mình lên. Một cánh tay. Hai cánh tay. Dần dần, những tiếng vỗ tay thể hiện sự đồng ý vang lên. Lệ Hà vội vàng đi ra khỏi lớp cùng với sự tức giận.
Bây giờ, điều chúng tôi cần làm đó chính là tìm ra một người lớp trưởng mới. Nằm mơ tôi cũng không ngờ được người được cả lớp tin tưởng giao cho trọng trách này là Đặng Minh nhưng điều tôi càng không thể tin được anh ta từ chối đề nghị này.
- Mọi người rất muốn cậu làm lớp trưởng mà. Hơn nữa, cậu nổi tiếng tự kiêu, không nhận mới lạ đó.
- Cô không phân biệt được tự tin với tự kiêu à? Thế cậu muốn tôi làm lớp trưởng lắm à?
- Coi như là thế! [Cho dù không thích thì cũng nên nghĩ cho lớp mà.]
“ Thế thì tôi làm!”, đây chính là câu cuối cùng mà Đặng Minh nói trước khi bước đi.
Chương 4: Thật là rắc rối!
Chỉ còn vài ngày nữa, Đoàn Dương sẽ được cử đi thi Toán Quốc tế nên cậu ấy đã hẹn tôi nói chuyện, tôi cũng không hiểu cậu ấy muốn nói gì nữa nhưng điều này thì tôi không thể đồng ý ngay được.
- Mình thích cậu! – Câu nói của Đoàn Dương khiến tôi giật bắn cả mình.
Tôi chẳng thể hiểu được gì nếu Đoàn Dương chỉ buông ra một câu như vậy, tôi cần một lời giải thích.
- Mình biết cậu đang rất ngạc nhiên nhưng mình thật sự muốn cậu hãy đồng ý làm bạn gái của mình.
Nói đến đây thì tôi chính thức dừng hình, tôi luôn tự đính chính với bản thân rằng tôi và Đoàn Dương chỉ là bạn nhưng tôi không chắc chắn cậu ấy có cùng suy nghĩ với tôi hay không. Tôi lúng túng lắm nhưng không nói không được. Tôi vốn là người mạnh mẽ, gặp chuyện này thì càng phải tỏ ra đanh thép cho dù trong lòng đang bối rối.
- Không! Mình không thích cậu!
Tôi trả lời một cách thẳng thừng như không toan tính nhưng thật ra, tôi đang cảm thấy rất rối. Tôi quay mặt đồng nghĩa với việc thay đổi sắc thái ngay lập tức.
Tôi, gương mặt đơ đơ, tâm hồn đang treo ngược cành cây thì "Au!", tôi đâm sầm vào Đặng Minh.
- Ôi trời ơi, chết tôi rồi!
- Cô á? Bao giờ chết, chết ở đâu, để tôi còn mở tiệc ăn mừng nào.
Đã không có cảm xúc gì lại gặp cái tên này, thật là tức lộn ruột luôn mà. Cãi nhau một hồi, tôi kể hết chuyện cho Đặng Minh, có vẻ anh ta ngạc nhiên lắm, kêu lên đúng một câu: “Cái gì?”
Từ đằng xa, nhìn thấy tôi và Đặng Minh đang đi cùng nhau, Mạc Trinh hơi buồn, nhìn chiếc chocolate đang cầm trên tay và nhớ về câu nói sáng nay của Đặng Minh: “Loại chocolate rẻ tiền này, tôi không ăn đâu!”. Mạc Trinh khóc, cô chỉ tình cờ tới tìm tôi và nhìn thấy nhưng cô đã khóc. Cô cảm thấy bản thân mình thấp hèn để so với anh. Cô buồn lắm!
- Cô đồng ý chưa?
Sẽ chẳng ai đồng ý khi trong lòng chỉ coi là bạn. Tôi vừa đến trước cổng nhà, bỗng nhiên một chiếc xe ô tô màu đen sáng loáng đậu ngay phía trước. Một tiểu thư chân dài, ăn mặc sexy bước ra, làm dánh đứng trước mặt Đặng Minh mà nói:
- Chia tay em rồi, anh đã tìm được ai hơn em chưa?
Đặng Minh tự tin lắm, cười một cái rồi trả lời:
- Không thấy ai đây à?- Đặng Minh vừa nói vừa nắm lấy tay của tôi.
Nghe xong, tôi giật bắn cả mình, định phản kháng thì cậu ta cứ chen ngang vào. Cô tiểu thư kia vẻ tức giận lên xe và đi thẳng. Trong tình huống này thì còn làm gì được nữa. Chỉ đợi cô ta đi khỏi, tôi quay sang nhìn Đặng Minh với hai con mắt dao găm. Đặng Minh thì cười ra vẻ tội nghiệp.
- Cậu có làm sao không thế? Chẳng may cô ta tới đây đánh ghen thì sao?
- Không cần lo! Loại như cậu, ai rảnh đâu mà đi đánh ghen.
Sáng hôm sau...
Khi tôi vừa bước ra khỏi cổng thì một chiếc xe màu trắng sang trọng đỗ ngay trước cổng. Bước ra cô tiểu thư ngày hôm qua. Tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hai anh chàng vệ sĩ từ đằng sau cô ta nhảy bổ lên đánh. Cũng may là tôi có chút võ công nên chỉ bị xây xát nhẹ còn hai anh kia, một anh chật tay, một anh chật chân.
Hình như tôi hơi mạnh tay thì phải. Hihi!
Tôi vừa đến lớp đã mắng cho Mạc Trinh một trận:
- Sao lại nói không ai tới đánh ghen? Tôi vừa ra khỏi cổng đã gặp hai anh chàng to con rồi còn đánh nhau đây này.
Đặng Minh rối rít xin lỗi khiến cho vài bạn đứng quanh ngơ ngác nhìn: “Đánh ghen?”
Tôi quay sang, miệng nói thầm: “Tôi sẽ xử cậu sau.”
Tôi đã cảnh báo Đặng Minh rằng không được để cô tiểu thư đó tới tìm tôi nữa nhưng nhưng cô ta vẫn tìm tôi mỗi sáng. Chiêu cũ: đánh nhau. Là hai chàng trai mới, thảo nào khoẻ thế. Tôi thì chỉ xây xát thêm một chút còn hai anh chàng kia, một anh suýt gãy tay, một anh suýt gãy chân.
Tôi loạng choạng bước vào lớp nhìn thấy Đặng Minh đang núp núp sau ghế, tôi liền chạy tới, kéo cậu ta ra ngoài.
- Cậu nói năng kiểu gì mà cô ta vẫn tới thế hả?
- Tôi nói cái gì mà được chứ? Tại sao cậu không biện minh, hay là cậu thích tôi thật rồi.
- Thôi đi, ông tướng. Tôi còn chưa kịp ngạc nhiên thì cô ta đã cho người xông vào đánh, tôi chỉ kịp né với đỡ chứ làm sao nói được gì.
Chết rồi! Cô ta có tận hơn 1000 người, thế thì tôi phải chịu đánh bao nhiêu ngày nữa đây. Sáng hôm nay, tôi quyết định phải chuẩn bị thật tốt để có thể tự mình giải quyết vấn đề “đánh ghen” này nọ.
Đúng như tôi nghĩ, vẫn chiếc xe đó, vẫn con người đó, chỉ có điều hai cậu vệ sĩ đã thay đổi rồi. Nhưng tôi đã chuẩn bị những lời cần nói hết hai trang giấy rồi cuối cùng chỉ nói đúng một câu:
- Tôi không có thời gian!
Cô tiểu thư này cũng biết điều, không đến đây để đánh nhau, chỉ muốn hẹn tôi nói chuyện thôi:
- Ngày mai, ra ngoài, tôi muốn nói chuyện với cô.
Tôi vừa bước vào cửa lớp, Đặng Minh phóng như bay hỏi tôi có xây xát gì không và đã làm cho bao nhiêu anh vệ sĩ gãy tay, chật chân rồi.
- Ngày mai, tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với cô ta.
- Cô đúng là nữ hán tử, lúc đánh thì ra vài chiêu là xong, lúc cần nói thì nói vài câu là được.
Giờ nghỉ, tôi và Mạc Trinh cùng xuống can-teen ăn chút gì đó, tiện thể nói chuyện luôn. Bình thường, tôi và Mạc Trinh chỉ hay nói vu vơ những chuyện linh tinh nhưng hôm nay, cậu ấy lại nói những chuyện rất lạ.
- Sao cậu lại thắc mắc chuyện đó?
- Chắc cậu cũng biết mình thích Đặng Minh mà.- Nói rồi, Mạc Trinh đứng dậy và vội vàng bỏ đi.
Tôi khá bất ngờ với hành động của cậu ấy. Trời ơi, thật là rắc rối!

« Trước123
Bình luận - Nhận xét
Text link:TruyenDoc.Yn.Lt - Thế Giới Truyện - Thủ Thuật - Tiện Ích - Mẹo Vặt Hay,VINA4Z.XYZ - Wap Tải Game Cho Điện Thoại Java Android Hay Miễn Phí