Trang Chủ Lưu Bút

Kiếp sau chúng ta sẽ gặp nhau chứ?


Post by: Boy Nghèo 9x
Xếp hạng: sao
Đánh giá: 4.5/5, 187 bình chọn

- Vậy sao, hình như cả 2 gia đình muốn có cháu lắm rồi thì phải.
Anh cười gian nhìn nó rồi cúi xuống cái cổ trắng ngần kia đặt 1 dấu ấn.
- Phải tắm cho em trước mới được.
Nhanh chóng bế nó trên tay đi về hướng nhà tắm " ừm" Anh không thương tình ném nó xuống bồn tắm, nó ướt nhẹp người và phát hiện ra nước đã được anh chuẩn bị tự trước.
~ Reng reng reng ~
Nó đưa tay lần mò tìm điện thoại tắt chuông báo thức rồi quay sang hướng bên kia nhưng chẳng có ai. Đánh răng rửa mặt xong nó liền vội vàng thay quần áo, nó có cảm giác như mình vừa trả qua 1 cơn mơ đầy ngọt ngào vậy nhưng rồi đã tỉnh giấc.
~ Chát ~
- Ui da.
Hồn đã về với xác xong thì mới phát hiện đã sắp trễ giờ học, vội vàng chạy xuống lầu đã thế lại không kịp ăn sáng mà phóng lên trường luôn.
- Xin chào. - Nó cười tươi chào mọi người.
- Ui chao, tưởng nghỉ hết năm nay năm sau học lại. - Đứa bạn ngồi trên chống cằm trêu nó.
- Bậy nào cứ đùa em nó. Ối cục tưng cục tưng của dì. - Nhỏ ngồi bên cạnh lại xoa xoa cái bụng của nó.
- Ối bạn hiền sao bạn biết hay vậy cục tưng của mình đang đối meo lên đây. - Nó giơ ánh mắt chó con nhìn con bạn.
- Cái cục tưng đó của mày có bửa nào no sao.
---------------------------------------------- O0O --------------------------------------------------------------------
- Bye bye mấy cưng chị về. - Nó vẫy tay la to chào đám bạn.
- Bye bye mày về hành tinh của mày đi nha.
Lâu lắm rồi mới đi học lại khiến nó vui vẻ vô cùng. Nên nó quyết định sẽ đi chợ về thẳng nhà nấu cơm cho anh. Nó vẫn giữ nụ cười hạnh phúc đến khi vào nhà, nhưng thứ nó thấy là gì anh và chị hai người lại đang ôm hôn say đắm nhau ngay trong phòng khách.
- Hai ... người đang làm cái trò gì vậy hả. - Giọng nó run run hỏi nhỏ.
Cuối cùng 2 người họ cùng dừng quấn lấy nhau, chị vội vàng nhảy ra hỏi lòng anh. Còn anh vẫn ngồi bất động, vì cái bất động không 1 lời giải thích nào mới khiến nó vô cùng tức giận và thất vọng. Nó nhanh chóng chạy đi để không phải thấy, nhớ đến những hình ảnh đó.
- Bác Trương. - Mắt nó đỏ mọng đầy nước nhìn bác.
-Tố Như.
Bác nhìn nó lo lắng chạy đến.
Rồi nó chợt ôm chặt lấy bác khóc lớn, bác không hiểu gì nhưng vẫn ôm lấy nó xoa lưng vỗ về an ủi. Đến chiều nó vẫn đi học bình thường nhưng không còn sức sống giống buổi sáng.
Nó ở nhà mẹ qua đêm không về vậy mà anh cũng không đếm tìm nó khiến nó càng buồn hơn còn về phía anh, thì biết chắc chắn nó sẽ về nhà mẹ nên cũng an tâm để nó yên tĩnh.
- Con chào mẹ con đi học.
- Tố Như lại đây.
Bị mẹ gọi lại nên nó đành bỏ giày và cặp xuống, rồi đi đến chỗ mẹ, nó biết mẹ định hỏi gì nên nó đã chuẩn bị câu trả lời trước .
- Tố Như giờ con đã là người có chồng rồi, không phải con nít nữa mà. Hở tí lại về nhà mẹ qua đêm.
- Mẹ à, hình như mẹ hiểu nhầm gì đó rồi, anh Phong hôm qua đi công tác nên con mới về đây qua đêm thôi.
- Vậy sao. Mẹ xin lỗi mẹ tưởng 2 đứa cãi nhau.
Nó đứng dậy đi vòng ra đằng sau ôm lấy mẹ, hít lấy mùi thơm quen thuộc mà trước kia nó luôn ngửi. Mấy hôm nay nó luôn tự hỏi mình, liệu nó có thấy hối hận khi kết hôn, nó không biết.
- Tố Như từ chiều hôm qua đến giờ bộ ở nhà có chuyện gì sao - Vừa đến lớp nó đã bị nhỏ bạn tra hỏi.
- Không sao lại hỏi vậy.
- Mày đi theo tao.
Nhỏ bạn mạnh bạo kéo nó ra sân, rồi bắt nó ngồi xuống ghế kể lể lại câu chuyện biết sẽ không giấu được nên nó đành kể lại cho nhỏ nghe.
- Cái gì! - Nhỏ hét toáng lên khi nghe hết câu chuyện.
- Suỵt suỵt - Nó kéo nhỏ ngồi xuống.
- Suỵt cái gì mà suỵt để tao đi tìm cái con hồ ly đó.
Nó lại kéo nhỏ ngồi lại vị trí cũ, khiến nhỏ tức điên lên vì cái sự ngu ngốc không còn thuốc chữa của nó.
- Thế mày có yêu nó không.
- Không biết.
- Cái gì! - Nhỏ lại hét lên lần nữa.
- Thích chỉ thích thôi. - Nó cuống cuồng vừa lôi vừa nói nhỏ.
- Đằng nào nó cũng là chồng mày, mày thích thì 1 là nói thẳng, 2 giằng lại ờ.
- Mày nói thì dễ nghe lắm giờ tao nói thẳng kiểu gì cũng bị khing thường vì người ta có thích tao đâu, còn giằng lại tao đâu có cửa.
- Nó càng nói giọng càng nhỏ.
Đến nhỏ bạn cũng bó tay với nó, Ra về nó liền thấy anh đang đứng ở cỗng bản tính lẫn trốn lại trổi dậy, vậy mà lại gặp phải nhỏ bị nhỏ lôi cổ ra trả về cho chủ.
- Con nhỏ ngốc nghếch này là của anh đúng không, trả anh đó.
Nhỏ cứ thế mà đi thẳng. Không thèm quay đầu lại nhìn bộ mặt khóc không ra nước mắt của nó, cuối cùng nó vẫn phải theo anh lên xe.
.....................................................................................................................................
Giây phút im lặng kéo dài đến vô tận, đến khi nó mở lời trước.
- Anh không cần phải khó xử đâu, em sẽ không để ý nữa. Việc này là chuyện tình cảm của bọn anh, em không liên quan.
- Em cam tâm sao.
Nó gật đầu chắc nịch, sau đó anh cũng không nói gì nữa mà chỉ chăm chú lái xe. Về đến nhà nó ngoan ngoãn thay đồ rồi nấu cơm cho anh. Sáng dậy anh lại trở cô đi học, đến trường lúc xuống xe không may đụng mặt nhỏ. Định liền chuồn lại vô trong xe ai dè nhỏ nhanh tay chạy đến nắm lấy quai balo làm mất hết đường chạy của nó.
- Anh rể để em chăm sóc cho thỏ con nhà anh.
- Thỏ con ???. - Anh ngơ ngác nhìn nó bị lôi đi.
Nó bị nhỏ lôi về chỗ ghế đá hôm qua, tiếp tục câu chuyện lâm li bi đát.
- Nói. Chuyện của mày thế nào rồi.
- Đã bình thường trỡ lại rồi. Nhưng cũng chưa bình thường lắm, nó là như vậy đấy.
Nghe nó nói mà nhỏ chỉ muốn đập đầu vô tường.
- Không biết có phải chơi với mày diết rồi bị si a đần hay không mà tao trả hiểu mày đang dùng ngôn ngữ của hành tinh nào nữa.
- Ý tao là !@#$%^&*&^%$#@! đấy.
- Căng, mà thôi vào lớp đi.
Tác giả: Loan Nguyễn

« Trước123
Bình luận - Nhận xét
Text link:TruyenDoc.Yn.Lt - Thế Giới Truyện - Thủ Thuật - Tiện Ích - Mẹo Vặt Hay,VINA4Z.XYZ - Wap Tải Game Cho Điện Thoại Java Android Hay Miễn Phí

XtGem Forum catalog